1. Diễn đàn ĐMC xin chào bạn, hãy đóng góp hết mình những gì bạn có, tham gia nhiệt tình các hoạt động diễn đàn, chúc bạn một ngày mới vui vẻ nhé!

Dàn ý bài thơ " Vội vàng"

Thảo luận trong 'Văn học 11' bắt đầu bởi quat.kute94, 1/3/11.

  1. quat.kute94

    quat.kute94 ™[Đ]ộc Thân Hội™

    Bài viết:
    1,905
    Đã được thích:
    123
    Điểm:
    $94,414
    Vội vàng :
    MB: Nhà thơ Thế Lữ, trong lời Tựa cho tập Thơ Thơ của Xuân Diệu, đã có nhận xét khá tinh tế: “Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loài người. Lầu thơ của ông xây dựng trên đất của một tấm lòng trần gian” . Đã hơn hai mươi năm Xuân Diệu giã từ chúng ta vào cõi hư vô, nhưng “tấm lòng trần gian” của ông dường như vẫn còn ở lại. Cứ mỗi lần xuân tới, những trái tim non trẻ của các thế hệ học sinh lại rung lên những cảm xúc mãnh liệt trước tâm tình của Xuân Diệu gửi gắm với đời trong bài thơ Vội vàng, gắn với niềm khát khao giao cảm với đất trời, con người tràn mê đắm của thi nhân, trong mùa xuân diệu kì
    TB:_Đoạn 1: (11 câu đầu) :tình yêu cuộc sống say mê , tha thiết của nhà thơ: Ở đoạn này , t/g sử dụng thể thơ ngũ ngôn , lối điệp từ điệp ngữ với giọng điệu oai nghiêm mệnh lệnh -> khẳng định 1 ước muốn táo bạo , mãnh liệt , mới lạ ...
    +"Buộc gió lại ","tắt nắng đi" --> muốn ngự trị thiên nhiên , đoạt quyền tạo hóa , níu kéo thời gian để giữ lại hương sắc của cuộc đời .
    + Điệp khúc "này đây" cùng BP liệt kê tăng tiến , giọng thơ gấp gáp , khẩn trương ->thể hiện sự phong phú bất tận của thiên nhiên .
    + Ngôn ngữ tạo hình: tuần tháng mật, xanh rì, cành tơ phơ phất...gieo ấn tượng rất sâu về sức sống nội sinh của ong bướm cỏ hoa đang bước vào thời kì sung mãn nhất, sức sống căng đầy nhất...Tất cả hiện hữu có đôi, có lứa, có tình, như mời, như gọi...
    + Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
    -> Tác giả đã vật chất hoá khái niệm thời gian (tháng giêng) bằng “cặp môi gần” và truyền cảm giác cho người đọc bằng các tính từ “ngon”, “gần”-> Câu thơ không chỉ gợi hình thể và còn gợi cả hương thơm, vị ngọt khiến người ta đắm say, ngây ngất.
    Với cách nói tài hoa táo bạo, giọng thơ bồn chồn, khác lạ...-> Tiếng reo của thi nhân trước cảnh vật mùa xuân đầy hấp dẫn, tràn trề nhựa sống “thiên đường trên mặt đất”, trước thiên nhiên đang rạo rực xuân tình
    _ Đoạn 2:
    - Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa
    -> Dấu (.): niềm vui vụt tắt, khựng lại
    - Xuân đương tới...cũng mất
    -> “Lí luận của trái tim”: trái tim tự đặt điều kiện, giả thiết, tự biện lụân để rồi tự kết luận
    -> Nỗi lo lắng hốt hoảng, bồn chồn trước quy luật của tạo hoá.
    - Lòng tôi rộng >< lượng trời cứ chật
    Xuân vẫn tuần hoàn>< tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại
    - Còn trời đất>< chẳng còn tôi mãi
    -> thiên nhiên trở thành đối kháng với con người -> vô hạn>< hữu hạn
    -> giọng điệu hờn giận, u hoài
    - Sộng núi...sắp sửa
    -> Nhân hoá, câu hỏi tu từ -> cảnh phai tàn, ly biệt -> Tiếc nuối cả đất trời.
    - Lời than thở tưởng chừng như tuyệt vọng: Chẳng bao giờ...
    _ Đoạn 3:
    - Hình ảnh thơ: sự sống mơn mởn, mây đưa, gió lượn, cánh bướm tình yêu, cái hôn nhiều, non nước, cỏ cây, mùi thơm, ánh sáng, thanh sắc, xuân hồng -> tươi mới, đầy sức sống.
    - Ngôn từ: ôm, riết, say, thâu, chếnh choáng, đã đầy, no nê, cắn...-> Động từ mạnh và tính từ mạnh được dùng với mức độ tăng tiến
    - Nhịp điệu thơ được tạo nên bởi những câu dài ngắn đan xen với nhiều điệp từ có tác dụng tạo nhịp và ngắt nhịp nhanh, mạnh -> nhịp thơ sôi nổi, hối hả, cuồng nhiệt.
    - “Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi”
    -> cảm xúc lên đến tột đỉnh
    -> Ham sống, vui sống, say sống.
    KB:
    Có thể nói Xuân Diệu qua bài thơ này không chỉ "sống" hay "ham sống" mà ông "say sống". Sống mãnh liệt, hối hả kẻo nữa lại tiếc nuối - Đó là một nhân sinh quan lành mạnh. Nó khác với sự nguội lạnh, hờ hững, lạt lẽo. Bài thơ là nhịp đập gấp gáp trước "thanh sắc trần gian" một ngày xuân của một trái tim chưa bao giờ chán sống.
    Sống là hạnh phúc. Muốn đạt tới hạnh phúc phải sống vội vàng. Thế là, vội vàng là cách đến với hạnh phúc, là chính hạnh phúc, và hình như cũng là cái giá phải trả cho hạnh phúc vậy ! Ta hiểu vì sao khi Xuân Diệu xuất hiện, lập tức thi sĩ đã thuộc về tuổi trẻ !
    data-ad-format="auto">
    Nguyen thu Huong thích bài này.

Chia sẻ trang này

Từ khóa tìm kiếm:

  1. lập dàn ý đoạn cuối vội vàng